Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Thu Trà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Thu Trà. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Tạm biệt Hà Nội, Chào Sài Gòn

Tôi  thường không tin lắm ở bói toán, tử vi hay tướng số vì vẫn nghĩ nhân định thắng thiên. Nhưng cho đến nay, nghiệm lại, với tôi nó đúng rất nhiều. Bố tôi nhờ chấm tử vi cho tôi, tôi không nhớ chính xác là khi nào, chỉ nhớ khi đó tôi còn bé lắm, đang là học sinh cấp một, trong đó có nói tôi phải lập nghiệp ở xa.
Sau này khi bắt đầu lập nghiệp, như một lẽ tự nhiên, tôi ở lại HN, và nghĩ thế đã là xa quê rồi. Nhưng nay, khi gia đình tôi quyết định chuyển vào SG, rất nhanh và bất ngờ, như là một số phận vậy.

Read more!

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

TÌNH YÊU LÀ GÌ?

Hôm nay là ngày lễ tình yêu, xuất phát từ nhận xét của bạn Phong là các vị chẳng hiểu gì về tình yêu cả, mình muốn nêu ra chủ đề này để mọi người cùng nêu lên cách nghĩ của mình về TÌNH YÊU LÀ GÌ?
Khi đã ở cái tuổi gần 40,  ai cũng đã có gia đình của mình, và chắc chắn ai cũng đã từng yêu và được yêu, chắc hẳn góc nhìn về tình yêu sẽ thật phong phú và cũng rất riêng.
Tình yêu thì bao giờ cũng mới và luôn trẻ, và là chung của tất cả mọi người (ai cũng yêu mà). Mời các bạn cùng tham gia chia sẻ cách nhìn của mình về tình yêu, hay chia sẻ về câu chuyện tình yêu của mình nhé
              Trái tim bao giờ cũng trẻ
              Mặc cho lồng ngực sẽ già
              Tình yêu chỉ là cậu bé
              Mặc cho mái tóc phôi pha
                                 (Puskin)
Ý tưởng: Thu Trà Read more!

Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

DỄ VÀ KHÓ

Chào cả nhà !
Thú thật với cả nhà mình rất nghiện blog - Ngôi nhà chung của chúng ta. Từ ngày có blog nói thật với cả nhà là đêm đến mình chuyên trốn chồng con và nói dối là đi soạn bài nhưng thục ra toàn đi đọc bolg . Ngày nào không vào blog là di ngủ không ngon . Thú thực với cả nhà mình rất khâm phục các bạn sao các bạn lại có những bài viết hay thế mình thì chịu thôi . Nhưng cũng được cái chăm đọc đấy chứ nhỉ ? Từ khi có blog mình thây mình được gần mọi người hơn . Mấy hôm nay thấy nhà mình rôm rả quá mà xem ra mấy chiêu " Dụ khách " của mấy "nhà thầu " blog này cũng hiệu quả ghê .Thôi mình cũng phải chào "làng" tý không viết thì ta sưu tầm vẫn được ghi tên ta là tác giả cả nhà nhỉ? Biết đâu vẫn đươc giật giải có cơ hội đi nhận thưởng ấy chứ !
Bài này mình đọc trên mạng thấy rất thích nên đua lên để mọi người cùng đọc

Dễ và khó
Dễ là khi bạn có một chỗ trong địa chỉ của một người – nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.
Dễ là khi đánh giá sai lầm của người khác – nhưng khó là khi không nhận ra đó là lỗi lầm của chính mình
Dễ là nói mà không suy nghĩ - nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương – nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó
Dễ là khi tha thứ cho người khác – nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình
Dễ là khi đặt ra nguyên tắc – nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hằng đêm – nhưng khó là chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng – nhưng khó là khi nhìn nhận thất bại
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã – nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp
Dễ là khi hứa một điều với ai đó – nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó
Dễ là khi hứa một điều với ai đó – nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương- nhưng khó là làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày
Dễ là khi phê bình người khác – nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình
Dễ là khi để xẩy ra sai lầm - nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi – nhưng khó là khi quan tâm đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc – nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động

Dễ là khi nghĩ xấu về người khác - nhưng khó là khi cho họ niềm tin
Dễ là khi nhận – nhưng khó là khi cho
Dễ là khi đọc những điều này – nhưng khó là bạn thực hiện nó
Chúc cả nhà một năm mới vui vẻ , hạnh phúc, thành đạt
Nguyên Hồng Read more!

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

NGÀY HÔM NAY TÔI SẼ

        Hôm nay mình vừa được người ta tặng cho hai đĩa CD có tên: Ước mơ và Hạt giống tâm hồn, trong đó có rất nhiều những câu truyện ngắn hay, những lời nhắn nhủ nhẹ nhàng. Vừa hay có một bài mang tựa đề: "Ngày hôm nay tôi sẽ"  rất phù hợp với chúng ta, và rất may nó cũng phù hợp với tôn chỉ sống của tôi bấy lâu nay. Tôi xin được chia sẻ cùng các bạn.

Ngày hôm nay tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn, tôi sẽ học cách kiểm soát  những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
Read more!

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

Các bạn của tôi ơi

Phong ơi, để chuẩn bị cho bài viết đó mà bạn phải nghỉ lâu vậy sao, nếu để lâu quá cảm xúc lắng xuống bạn sẽ không còn thấy hơi nóng của những nụ hôn đâu
Hiền ơi, bạn đã mất rất nhiều công sức, kể cả những hi sinh để có buổi họp lớp thành công mỹ mãn như vậy, sao sau đó bạn lại im hơi lặng tiếng vậy, có điều gì làm bạn không vừa lòng, hay ai đó đã làm bạn buồn chăng?, cả lớp đang chờ một bài viết trở lại của bạn đó.
Trung nữa, người lớp trưởng nói ít làm nhiều, tôi biết bạn đã cống hiến rất nhiều, bạn luôn xứng đáng với vị trí lớp trưởng 12A, sao tôi cũng không nghe thấy tiếng bạn nhỉ
Tôi đã được gặp lại rất nhiều bạn, được nghe thấy các bạn nói (trên blog)  tôi thấy mừng lắm: Nghĩa, Khu, Kế, Nguyên, Sinh, Lễ, Sơn, B Hà... đặc biệt tôi luôn thích những bài của Nguyên.
Nhưng tôi vẫn đỏ mắt trông mong nhiều bạn lắm:
Hồng, Thu ơi, hai bạn làm chúng tôi rất xúc động, ai đó đã nói đầy cảm xúc: Mẹ tôi, bởi sự chăm sóc chu đáo ân cần của các bạn
Hải Hậu ơi ( Diễm, Duyên, D Oanh, Thơm, Thanh, Lụa), nhà các bạn không biết đã kết nối internet chưa nhỉ
Nam Định nữa, tôi đã được thấy Biên với bài viết rất xúc động, nhưng tôi còn mong cả Nhàn, K Oanh, Khương, Hà nữa. Hà ơi, Nhàn ơi hãy dũng cảm lên để vượt qua những khó khăn nhé, chúng tôi luôn bên bạn
Đức ơi, tôi thấy bạn đã thay đổi rất nhiều, trầm tĩnh và sâu sắc, bạn hãy lên tiếng đi
Duy, nếu ai sau hai mươi năm mới gặp lại thì chắc sẽ khó mà nhận ra bạn đấy, cậu bạn lớn nhanh nhất lớp ạ
Cương, bạn cứ tiếp tục cháy theo cách của mình đi, vì như thế mới là tập thể, tôi lại muốn được nghe thấy bạn
Phượng ơi, tôi đã được thấy bạn cháy hết mình thế nào, tôi ngưỡng mộ bạn lắm, hôm nay bạn thế nào, còn lâng lâng nữa không, đã có thể làm việc được bình thường chưa
Nhung, bạn là người hạnh phúc nhất lớp đấy. Bạn đã tham gia rất nhiệt tình công việc của lớp, bạn hãy cùng tranh nhau để nói với ông Khu đi.
Trà, tôi đã thầm gạt những giọt nước mắt khi đọc bài của bạn, trong buổi họp lớp tôi biết bạn đã trải qua rất nhiều cảm xúc, tôi chờ một bài viết của bạn
N. Huyền ơi, bạn lên tiếng đi chứ, tôi biết bạn vẫn đang theo dõi blog mà, có người đang mong bạn lắm đó
Uyên, mình đã thấy bạn rồi, tham gia nhiệt tình lên nhé
SSơn, Yến, sao không thấy hai bạn đâu nhỉ
Trần Hiền, bạn là bạn nữ duy nhất ở Hà nội vắng mặt đấy, tiếc cho bạn quá
Lại Nguyên, Huấn, M Trung, các bạn đã phải cố gắng rất nhiều mới về dự buổi họp lớp được, tôi mong được gặp bạn thường xuyên hơn
Đình, Bắc, N Toàn, M Toàn, Sự tôi vẫn thấy các bạn tham gia các bữa nhậu mà
Tâm nữa, hai mẹ con bé có khỏe không?
Tuấn Anh ơi, tôi biết bạn vẫn luôn yêu quí tập thể 12A mà, lại là người có khiếu văn chương nữa, hôm về không được gặp bạn, tôi hi vọng sẽ được nghe thấy bạn trên blog.
Lại Huyền, Hà mít, Thành, Khiết, cả lớp đều mong các bạn lắm
Còn ai tôi chưa nhắc tên không nhỉ?, tự điền tên vào hộ tôi nhé.
Tôi mong được gặp lại tất cả các bạn. Read more!

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

Nhớ...

Mình ngồi đây và nghĩ về tất cả các bạn bè mình.
Mình nhớ đến một người bạn đã ra đi. Cho đến hôm nay, ngày nào cũng vậy, mình đều dành ít nhất 5 phút nhớ về bạn ấy. Những ngày này mình càng nhớ về bạn ấy nhiều hơn. Mình, Lễ, Khương còn có cả 6 năm học vui vẻ bên nhau, nhớ những ngày mình ngồi vắt vẻo sau xe đạp của bạn ấy để đi sinh nhật các bạn trong lớp hoặc đi đâu đó, nhớ mỗi lần gặp nhau cả hai đều...tít mắt. Nhớ cái bắt tay lần cuối khi mình đến thăm bạn trong bệnh viện. Nhớ lần nói chuyện cuối cùng cách lúc bạn ấy ra đi chưa đầy 2 ngày. Mình ước gì ngày ấy bọn mình đã có cái blog này để bạn ấy có thể chia sẻ, vì bạn ấy luôn coi cái tập thể này là tình bạn thiêng liêng nhất. Mình cũng tự trách mình giá như mình đừng quá vô tâm, giá như...Có những đêm nước mắt mình vẫn chảy, và bây giờ cũng vậy.
Người ta nói một người chỉ thực sự mất đi khi không còn ai nghĩ đến người ấy nữa, và mình cũng nghĩ thế.
Nhưng nước mắt của mình bây giờ có thể làm được gì?.
Hãy làm gì cho nhau khi còn có thể.
Hãy khóc cùng nhau để chia sẻ những nỗi buồn
Hãy cười cùng nhau đẻ chia sẻ những niềm vui
Và cả những mâu thuẫn, tranh luận, kể cả đấm nhau nữa,... vì như thế có nghĩa các bạn còn thực sự quan tâm đến nhau, thực sự được sống là chính mình mà ở nơi khác có lẽ các bạn không thể, hay bỏ qua cho nhau những gì có thể, và cả những điều đẵ từng cho là không thể. Và sau đó lại được ngồi với nhau, và lại cười...
Mình không mong ai đó yêu mình, cũng không mong ai đó là của mình, cũng chẳng dám mong ai đó để mình trong một góc trái tim,  mình chỉ mong được nhỏ nhoi như một hạt cát trong tim các bạn, trong các bạn có mình là đủ hạnh phúc cho mình rồi.
Mình cũng xin được cảm ơn tất cả những ai đẵ từng chia sẻ với mình những điều dù nhỏ nhoi nhất, trong quá khứ, hiện tại, cũng như trong tương lai. Mình cảm ơn tất cả các bạn.
Tự nhiên mình thấy mình giầu lên nhanh chóng, vì mình đã có thêm một ngôi nhà, với rất nhiều của quý.
Mình đang cảm nhận rất rõ, rất rõ, 51 trái tim đang ngày ngày không ngủ yên, và cả hai linh hồn nữa, đang ngày ngày hướng về...
Mình có một đề nghị thế này, mỗi người hãy gửi cho ngôi nhà chung một tấm ảnh, để ai đó nhớ ai có thể mở xem. Bây giờ nếu có nhớ Phong hay Trung, thì mình có thể vô tư ...nghía rồi. Mình sẽ là người chốt hạ. OK?
                                                                                                                       Trà Read more!
lop12ahaihauk30.blogspot.com