Hiển thị các bài đăng có nhãn Lâm Quang Sinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lâm Quang Sinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

GIẤC MỘNG

Chỉ là giấc mộng mà thôi

Sao em giận chẳng nói tôi một lời

Đường đi hai ngả chia đôi

Em về bên ấy dành tôi bên này

Dùng dằng chưa tỉnh cơn say

Đêm trăng bàng bạc vơi đầy nhớ mong

Giếng sâu gạn đục khơi trong

Canh khuya nào thấy  cõi lòng tìm nhau

Duyên tình là chốn bể dâu

Trăm năm giấc mộng cũng rầu ruột gan

Gieo mầm sợi chỉ mong manh

Tôi đem nối với một phần trong tôi

Chỉ là giấc mộng mà thôi…


                                                               LQS.

Read more!

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

CHÌA KHÓA CUỘC SỐNG

CUỘC SỐNG VÀ NIỀM TIN

   Nếu cho rằng quan điểm sống là tác phẩm nghệ thuật của cuộc sống,nhưng để tác phẩm đó tồn tại trong cuộc sống thì nhất thiết cần phải có niềm tin.
Vậy niềm tin là gì?
  Có một người, khi cuộc sống rơi vào sự bế tắc và đã nhận được lời khuyên từ Cha:con cần phải có niềm tin. Niềm tin là gì, thưa Cha.Niềm tin là sức mạnh ngoài khả năng của con, ví như hy vọng và tình yêu.
  Suy nghĩ lời khuyên của Cha.
Read more!

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN.

CHA-CON VÀ BIỂN…

Bóng cha đổ dài trên bãi cát
Con lững thững theo sau đem theo điều thắc mắc
Sao bóng con chẳng được dài như thế
Cha mỉm cười
vì những điều con chưa biết
Bóng cha dài vì đường đời, những gập gềnh cha đã đi qua

Read more!

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

CUỘC SỐNG.

BÌNH YÊN trong CUỘC SỐNG?

    Để tạo sự bình yên trong chính con người mình với cuộc sống hiện tại, quả là điều không dễ dàng. Tự nhủ lòng mình là phải bằng lòng với những gì mình có. Nhưng điều đó có vẻ là sáo ngữ và khiên cưỡng. Đem suy nghĩ này chia sẻ với anh bạn thì anh bạn cười khẩy: ông không chỉ bằng lòng mà hãy thỏa mãn với chính cuộc sống của mình.
   Thỏa mãn, một phạm trù rộng lớn, bởi nhu cầu và mong muốn của con người là vô cùng, làm sao có thể thỏa mãn được.
Read more!

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

TÌNH XA

Tình Xa...
(Thân tặng MXH, nhân dịp sinh nhật Chủ tịch )

Nơi ấy, bây giờ đã xa xôi
Hồ Tây lạnh lẽo một góc trời
Bóng người lững thững về lặng lẽ
Phố chiều lãng đãng hạt mưa rơi

Read more!

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

CHÚC MỪNG 20-10

Nhân ngày Phụ nữ Việt nam  20-10,  xin gửi tới các bạn nữ, các phu nhân và cả bạn gái của những thành viên 12A cũng như đồng khóa 12-Hải Hậu lời chúc tốt đẹp nhất.
    Thân tặng chị em bài thơ như là sự tri ân, cảm thông, chia sẻ…trong cuộc sống.

Giọt Sương

Lời nói
gió bay
phải không em?
Em đâu phải là gió
mơn man
Thổn thức lòng anh những nỗi nhớ

Con dã tràng
mê mải xe cát
Sóng lang thang
để dã tràng ngơ ngẩn
Em đâu phải là sóng
Anh cũng đâu phải là dã tràng
Mà hoài công ngóng đợi

Em chỉ là giọt sương
 mong manh
Vỡ òa
 nơi cát bụi đời thường.
LQS
Read more!

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

SẮC THU

SẮC THU

Đừng hỏi em vì sao không nhớ
Vì nỗi nhớ cũng chỉ là lời bỏ ngỏ
Đừng hỏi em
trên mỗi bước đi về
Bởi lối đi về em đã dấu trong tim
Em đâu biết
Khi nào nỗi nhớ sẽ trở thành da diết
sóng xô bờ là tiếng vỗ yêu thương
những điều giản đơn nhưng rất thật giữa đời thường

Read more!

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

LƯNG CHỪNG

TUỔI LƯNG CHỪNG

    Chút cảm nhận cùng bạn bè, những người bạn ở cái tuổi gần 40, cái tuổi mà thường có rất nhiều chuyện, trong đó có những chuyện rất muốn nói, có những chuyện không muốn nói và có cả những chuyện chẳng thèm nói…người ta gọi đó là tuổi “lưng chừng”.

I.

Rượu nồng anh muốn uống say
Để anh kéo, đứt sợi dây tơ lòng
Lối về là lối ngóng trông
Lối đi là lối… chờ mong lối về

Read more!

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

GÓC NHỎ

GÓC NHỎ

Chút gì riêng lắm người ơi…
Dành riêng một góc cho người với ta

Phận người nơi chốn phù hoa
Hương thơm nhụy thắm chỉ là hương hoa
Dòng đời bão táp phong ba
Sương sa giá lạnh cũng qua tháng ngày
Giật mình chợt tỉnh cơn say
Mộng đời đời trả hao gầy tấm thân
Read more!

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

HÀ NỘI THÁNG 5

VẪN BIẾT RẰNG…

Vẫn biết rằng em sẽ đi xa
Nhưng sao Hà nội đêm nay trở gió
tháng năm thương nhớ
hương hoa sữa nồng nàn
tiếng thở thời gian
Phố cổ
lối cũ
Chiều hồ Tây
se lòng
chút gió heo may

Read more!

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

HOÀI NIỆM...

NỢ…

Anh còn nợ em một lời ru
Về dòng sông xanh trong đôi mắt
Anh còn nợ em một câu hát
Cho quê hương, cho cánh đồng thẳng cánh cò bay
Những tháng ngày
Anh  đi tìm nơi  ký ức
Read more!

GÓC NHÌN CUỘC SỐNG

TÂM ĐẮC…TUỔI 38

      Thứ bảy, ngồi uống càfê với anh bạn đồng niên. Nhìn  giọt càfê nhỏ tí tách, bất chợt anh bạn hỏi:
-Này ông, cái tuổi 38 của chúng mình ông tâm đắc điều gì nhất trong cuộc sống?
Giật mình với câu hỏi, chưa biết trả lời thế nào, đành hỏi lại:
-Tâm đắc là thế nào?
-À, anh bạn thủng thẳng: tâm đắc là những gì mình có và thỏa mãn hoặc thấy sung sướng về điều đó.
-Ừ, thế thì chỉ cần vợ đẹp con khôn, tiền bạc rủng rỉnh, công việc ổn định là thấy tâm đắc thôi.
Hút một hơi thuốc, anh bạn trầm ngâm như một triết gia:
Read more!

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

RƯỢU VÀ ĐÀN BÀ

DƯỚI GÓC NHÌN CỦA TRIẾT HỌC
1/ Khái niệm:
Đàn bà là phạm trù triết học chỉ người phụ nữ đứng tuổi, phản ánh thế giới hiện thực
Rượu là phạm trù triết học chỉ chất lỏng cay, nồng cất bằng gạo, nếp hay trái cây ủ lên men, phản ánh thế giới ảo.
Read more!

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ

   Nhân kỷ niệm ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, xin gửi tới các Mẹ, các chị ,các bà vợ và các em lời chúc tốt đẹp nhất.
   Xin được bày tỏ lòng tri ân
Read more!

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

TRỞ LẠI TUỔI THƠ

KHẮC KHOẢI TUỔI THƠ

Ta đã già chưa? Em gái nhỏ
Gió chiều đùa giỡn dải chân đê
Hoàng hôn tắt nắng, màu tươi đỏ
Con đò nằm đợi bến sông quê

Read more!

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

NỖI LÒNG CỦA NGƯỜI ĐÀN ÔNG

TRANG SAU CỦA  ĐÀN ÔNG TUỔI 40

    Đúng là người 99,99% người đàn ông tuổi 40 có những tình cảm ngoài luồng,.nhưng sự thực thì chỉ đôi khi họ mới có tình cảm ngoài luồng , nhưng chỉ ở trong những giấc mộng của một thời điểm khoảng khắc nhất định khi họ cảm thấy mệt mỏi mà thôi. Họ cần có một chút lãng mạn để giải tỏa áp lực cuộc sống, hệt như làn gió mát  thoảng qua giữa trưa hè oi ả.
    Thực tế thì người đàn ông tuổi 40 dù có hoàn hảo đến đâu, nhưng họ vẫn có điểm yếu của họ. Bản chất của người đàn ông là “mong manh”.
    Vì thếhọ không sợ vợ mà là họ sợ vỡ, họ sợ vỡ ngôi nhà mà bao năm họ cất công tạo dựng nên, cũng bởi họ có lòng tự tôn rất cao
Họ biết tình cảm ở ngoài chỉ là “phù hoa’…
Nhưng đôi khi họ cũng nghĩ đến nó…

ĐÊM MỘNG…

Chỉ là giấc mộng mà thôi
Sao em giận, chẳng nói tôi một lời
Nỗi niềm trong hạt sương rơi
Đọng trên mắt, biếc một thời xuân xanh
Read more!

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

GÓC NHÌN TUỔI 40

ĐÀN ÔNG TUỔI 40
 Sức hấp dẫn

Thông thường tuổi 40 ai cũng ai cũng có gia đình.Vì có gia đình nên họ ngày càng hoàn thiện hơn, bởi họ được vợ dạy bảo cho nên người. Điều đó càng làm cho người đàn ông tuổi 40 thêm hấp dẫn. Gần như họ đã có đủ những đức tính của người đàn ông đích thực:

Thứ nhất: Do phải chăm lo cuộc sống gia đình nên họ thường xuyên  bươn trải ngoài xã hội để kiếm tiền, vì thế con người của họ luôn năng động, sáng tạo.
Read more!

Thứ Năm, 3 tháng 2, 2011

NGÀY XUÂN

BÂNG KHUÂNG

     Chiều  mồng 1,  Sài gòn nắng đỏ, nhận được cuộc điện thoại chúc Tết của anh bạn đang trên đường về quê. Cảm nhận được sự háo hức của người trở về quê đón Tết. Thấy bâng khuâng, nhớ cái hồn quê của những ngày xuân vốn đã theo ta trong từng hơi thở.
     Chút tình xuân của những người xa quê nối nhịp cầu yêu thương

XUÂN QUÊ

Lung linh lộc biếc ngày xuân
Đường quê vương vãi bụi trần áo ai
Hoa đào sáng nở sớm mai
Chợ quê ríu rít sánh vai cùng người
Sắc xuân bung nở giữa trời
Tình quê thắm đượm quyện lời đắm say
Lối về giăng hạt mưa bay
Hoa xoan lớp lớp vơi đầy ngõ xưa
Mắt huyền em gái đong đưa
Ngẩn ngơ tôi nhớ người xưa đợi chờ…

 XUÂN VẮNG

Xuân về ánh nở mắt em
Hồn quê sóng sánh dịu êm đường về
Ngõ lòng rộng mở chân quê
Vắng anh, hoa chẳng thèm khoe sắc hồng…

Chúc các bạn vui vẻ trong những ngày Xuân.
LQS.
Read more!

Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2011

NGẪM CÁI SỰ ĐỜI

NGẪM CÁI SỰ ĐỜI

        Cả năm tất bật để rồi cuối năm lại …tất bật. Nghĩ ra thấy mình giống như chiếc lá trong dòng cuốn của cuộc đời. Một con người, một số phận như biết bao con người và số phận khác…
       Giờ đây khi mà cái khoảng khắc giao thời giữa năm cũ và năm mới sắp đến, giật mình nhìn lại mình, một thân phận nhỏ bé đang tồn tại . Khó thật! Để tồn tại thôi cũng khó. Buông tiếng thở dài mà ngẫm cái sự đời.
Muôn nẻo đường khổ
       Chuyện khổ là chuyện thường ngày của phố huyện, nhất là những ngày cuối năm, thời gian để người ta ôn nghèo kể khổ. Kể cũng lạ, thông thường ở đời có sướng thì có khổ. Thế mà có ai kêu: Giời ơi tôi sướng quá đâu ( hay là người ta kêu nhỏ quá mình không nghe thấy), chỉ nghe thấy: Giời ơi tôi khổ quá
Khổ có dăm bảy đường khổ
Khổ vì nghèo thì đã đành rồi nhưng  giàu cũng khổ ( người giàu cũng khóc)
Thứ dân  khổ là lẽ đương nhiên, nhưng bậc đế vương cũng chẳng sung sướng gì. Khối  bậc đế vương cũng khổ vì lắm cung tần mỹ nữ, cũng khổ vì ko biết ăn món gì cho ngon, đành ăn “mầm đá” , ko biết mặc gì cho đẹp nên cuối cùng cởi truồng để làm trò cười cho thiên hạ ( Bộ quần áo của Hoàng đế)
Còn biết bao thân phận giống mình chắc chắn là khổ rồi, cái khổ nó vận vào thân lúc nào ko hay. Cả đời  cắm đầu cắm cổ  làm nhưng nào có đủ ăn,  chạy ngược chạy xuôi , xoay đủ nghề mà vẫn chưa yên thân. Chỉ mấy miệng ăn cũng đã toát mồ hôi. Ra ngoài ăn mặc bảnh chọe, nhưng lại chẳng có đồng xu dính túi. Lỡ có sĩ diện mời em nào vào nhà hàng thì  trong người như có một lò sưởi (nhiệt độ tăng lên từ lúc em nhận lời cho đến lúc thanh toán. Khổ thế đấy!). Về nhà mà vợ có hỏi tiền để đóng học cho con, tiền đi đám cưới …thì quay mặt chép miệng (đâu dám nhìn): chuyện…nhỏ. Mà chuyện nhỏ là vợ lo, dứt khoát như vậy.Mình đàn ông thì phải lo chuyện lớn. Còn chuyện lớn là chuyện gì thì… chúa mới biết, nhưng chắc chắn ko phải là chuyện nhỏ. Thấy cũng khổ
Biết người ta ăn sung mặc sướng, đi chỗ nọ chỗ kia lại phải phấn đấu chạy theo cho bằng chị bằng em. Rõ khổ
Thấy người ta làm ăn phất lên như diều,thế là cũng đâm đầu làm theo. Lãi chẳng thấy chỉ thấy vốn liếng ra đi …đầu ko ngoảnh lại.Khổ chưa
Thấy người ta chơi chứng khoán trúng, mình lớn xớn chơi theo. Rồi tiền lại mất hút như con mẹ hàng lươn. Đến khổ
Người ta mua đất có lời, biết tin cũng mua. Nhưng…đất đóng băng. Lại khổ
Mà xét cho cùng thì kiếm nhiều tiền để làm gì? Có ai chết mang theo đâu. Sinh ra từ cái lỗ, sống phục vụ cái lỗ, chết thì lại xuống lỗ.Chỉ vì cái “lỗ” thôi nhưng sao cứ phải bon chen ở đời để rồi…khổ.
Tóm lại: Bể khổ mênh mông, quay đầu là bờ.
Biết nhiều…khổ nhiều. Vì thế: biết ít thôi

Vô vàn nỗi buồn
    Có người cho rằng khổ và buồn là một vì đều là buồn khổ. Nhưng tôi cho rằng buồn và khổ là 2 phạm trù khác nhau, khổ thuộc phạm trù vật chất, khổ là bị hành về thể xác , còn buồn thuộc phạm trù ý thức, ý niệm, buồn  bị hành về tinh thần
Buồn cũng có dăm bảy đường buồn.
Buồn vì đất nước còn nghèo, buồn vì còn tham ô, cửa quyền… .Buồn  cho thời thế, thế thời…thời phải thế
Buồn cho đạo đức xã hội bị đảo lộn: cha con anh em chém giết nhau, trò trả thù thầy, thầy gạ tình trò, vợ cắt của …quý của chồng. Buồn cho nhân tình thế thái
Thậm trí có cả những nỗi buồn vu vơ : Hôm nay trời nhẹ lên cao. Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn-Xuân Diệu”
….Đấy là chuyện thiên hạ.
   Còn bản thân mỗi con người sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay là có  vô vàn nỗi buồn…Chỉ lấy một vài ví dụ thôi: Vợ chồng sống với nhau bao nhiêu năm mà vợ đâu có hiểu. Muốn vui vẻ với bạn bè khuya khuya một chút thì vợ lại cằn nhằn: anh đi với bạn nên quên hết vợ con (nào có quên , vẫn về đấy thôi, chứ đâu có về nhà hàng xóm). Muốn câu trò câu chuyện với các em một tí cho đời thêm xanh thì vợ lại dỗi: ngồi với mấy “đứa mắt xanh mỏ đỏ”( đấy là nói quá chứ người ta chỉ đánh chút son phấn ) là chẳng nhớ gì đến vợ ( sao lại không nhớ cơ chứ, lúc đấy mới là lúc nhớ…ko những nhớ mà còn …tiếc).Buồn chưa? Nhưng nếu vợ không quan tâm, thì cũng lại buồn, hay là vợ ko yêu mình nữa. Chắc có thằng nào hơn mình đang tán tỉnh đây, mà mình thì vốn đã kém cỏi trong khi thiên hạ toàn thằng đẹp giai, tài giỏi. Nghĩ mà buồn
Đến cơ quan, bị Sếp mắng , mình lại phải trăn trở…rồi thấy buồn
Nghe có đứa nói xấu mình, cả đêm không ngủ…vì buồn ko hiểu sao nó lại xấu bụng thế.
Bạn bè, có người trách mình…lại buồn vì nghĩ bạn ko hiểu mình
…….
Tóm lại: Nghĩ nhiều…buồn nhiều. Vì thế: nghĩ ít thôi

Thật - Giả lẫn lộn
     Ngày nay khi mà công nghệ ngày càng cao, kỹ  xảo con người đạt đến trình độ của môn nghệ thật thứ 8 thì những thứ giả càng khó phân biệt. Chỉ khi nào người ta dùng rồi thì mới biết là giả. Mà đã dùng rồi thỉ chỉ còn nước dùng…tiếp , bởi bỏ đi thì tiếc. Khổ cái là bây giờ cái gì cũng có thể giả được. Chuyện hàng hóa, thực phẩm giả là chuyện…”phình phường phôi”. Bây giờ là người giả, tình cảm giả….
Câu chuyện thứ nhất: Có cậu em đồng nghiệp, mới hôm trước đến cơ quan, mặt phờ phạc. Hỏi tại sao?  Mẹ kiếp! Hôm qua em bị lừa anh ạ. Sao lại bị lừa,mà ai lừa. Giọng cậu ta buồn buồn: Đêm qua, gặp bạn cũ em nhậu hơi  xỉn , trên đường về nhà gặp em xinh quá, xinh thật anh ạ mời gọi “zui zẻ”, em ko làm chủ được theo cô ta về phòng trọ. Đang lúc hưng phấn, em sờ thấy nó cũng có cái …giống mình. Hoảng quá em vơ vội quần áo phóng xe về nhà, mới thấy mất cả ví tiền. Cả đêm vừa sợ,vừa bực. Mà nhìn ngoài đâu phát hiện được, em cá là nếu anh gặp là anh cũng mê nữa là em.. Giận quá,mắng nó: Cậu đúng là cái đồ dại….mà dại gì nhỉ,ko lẽ là dại trai?    
Câu chuyện thứ hai: Một ông Sếp  vỗ vai một cậu nhân viên: Cậu chịu khó thương con gái tớ, tớ sẽ thương cậu như cậu thương… con gái tớ. Con bé chỉ có chút tật nhỏ thôi,chân đi chấm phảy, mắt nhìn rau gắp thịt,miệng lúc nào cũng cười, đám cưới cười mà đám ma cũng cười. Nhưng được cái nó là… con tớ.
Cậu nhân viên chậc lưỡi, thôi thế cũng được, mình yêu giả nhưng lại được …thật.
Hai câu chuyện trên thật 100%
Còn vô khối chuyện giả mà thật, rồi thật mà giả. Đấy mấy vị chỉ có bằng giả nhưng lên chức như..thật.Rồi có người ăn thật làm giả. Còn hàng ngày ta gặp đầy sự quan tâm, đầy lời nói ngọt ngào: anh ko thương chú thì thương ai…quan tâm như thật,nói như thật, giả dối hết. Tốt nhất ko nên tin bố con thằng nào.
Đem chuyện giả mà nói với mấy ông bác sĩ thì cứ như “nước đổ là khoai”. Thể nào mấy ông cũng lên giọng: Các chú cứ lắm chuyện, giả thì sao. Chúng tớ vẫn dùng hàng giả đấy thôi: nào chân giả, tay giả,mắt giả….
Thì đấy là….Mệt quá,  ko cãi với mấy  cha nữa.
Có hôm mấy anh em đến nhà một anh bạn chơi,trong khi chờ nhậu nhìn bình hoa rồi tranh cãi,người thì bảo hoa thật, người lại nói hoa giả, ko ai chịu thua. Cuối cùng hỏi chủ nhà, nhưng cũng chỉ nhận được cái mỉm cười: đã ko phân biệt được thì thật hay giả khác gì nhau.
Ừ. Đúng là ko phân biệt được thì có khác gì nhau, giống như miếng thịt bò và miếng thịt trâu thôi.
Thật - Giả lẫn lộn. Chấp nhận sống vói lũ

Khôn-Dại mù mờ
      Nhớ câu “Ai lên khôn mà chẳng dại đôi lần”. Đó là là sự khôn dại theo lộ trình, là có dại rồi sẽ nên khôn. Nhưng đấy là chuyện xưa, còn bây giờ Khôn-Dại lại nhiều chuyện cười ra nướcmắt. Ở đời biết ai khôn ai dại. Đấy! Có đứa luôn bị thiên hạ mắng là dại vì ko biết mở miệng, nhưng biết đâu nó lại là thằng “ngậm miệng ăn tiền”.Thế mới là khôn.Có thằng nói thì khôn như ranh, nhưng lại toàn bị người ta xỏ mũi…dại chưa
    Có đứa mang tiếng dại nhưng lại thăng quan tiến chức ầm ầm (Khôn thật)
      kẻ mang tiếng khôn nhưng lại bị “đì” ( Dại chưa, can tội khôn hơn Sếp)
    Đứa dại lại được nhiều người thương (Ai cũng tỏ ra là mình cao thượng, biết nâng đỡ người kém cỏi)
    Đứa khôn lại bị người ta ghét ( Chẳng ai thích những đứa hơn mình)
Thế mới lạ. Mà lạ mới thích…

Hạnh phúc mong manh
       Có rất nhiều quan niệm về hạnh phúc..Hình như họ sinh ra khái niệm đó để an ủi những sinh linh bé nhỏ trên cuộcđời này. Biết bao nhiêu người cả đời đã đi tìm cái gọi là hạnh phúc mà có được đâu.
Sự thực thì hạnh phúc rất mong manh tựa như bong bóng đầy màu sắc, đẹp…nhưng dễ tan.Này nhé:
Muời năm sống hạnh phúc bên vợ, tưởng như đến đầu bạc răng long. Nhưng một hôm, vợ vô tình bắt gặp trong máy của chồng một  tin nhắn (quên chưa kịp xóa) . Tin nhắn trách móc yêu thương ( có thể là đùa).Thế là khó  giải thích ( Khổ thế, tình ngay lý gian).Hạnh phúc lại mong manh dễ vỡ
Ba năm theo hầu Sếp,nghĩ rằng Sếp tin tưởng, thấy hạnh phúc. Nhưng đâu ngờ, chỉ một sơ xuất, xảy ra sự cố nhỏ ( chẳng thấm tháp gì so với công lao mình làm cho Sếp).Thế nhưng lại bị kẻ xấu dèm pha làm Sếp quay lưng lại…Vỡ mộng, hạnh phúc tan biến
Đồng nghiệp thân thiết chén chú chén anh ( Anh em mình là một, sướng khổ sống chết có nhau). Hạnh phúc chưa (đi làm mà có người tâm giao thì còn gì bằng)Ấy là nói thế, chứ khi có quyền lợi  (một trong …hai) , đúng là tạo hóa trêu ngươi, thì anh đi đường anh, chú đi đường chú…hạnh phúc lại chia ngả đôi đường.
      Ôi! Hạnh phúc thật phù du

Công bằng chốn trần gian?
     Thực ra chuyện sướng khổ, vui buồn, khôn dại,thật giả ,hạnh phúc hay bất hạnh…cũng là lẽ thường tình ở đời. Bởi lẽ con người cũng chỉ là sản phẩm, một sản phẩm đặc biệt của tạo hóa.Mà đã là sản phẩm thì phải có cái hay cái dở, cái tốt cái xấu, cái thật cái giả…. Vấn đề ở chỗ là sự phân chia của tạo hóa ko đều, “người ăn ko hết người lần ko ra”,rồi “ kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng”….Mà nào có xứng đáng gì cho cam, nhiều kẻ chả có tài cán đức độ gì nhưng chịu khó luồn cúi rồi xúc xiểm ton hót thế là lên chức lên quyền, bổng lộc đầy nhà, có đứa thì lừa thầy phản bạn nhưng lại cứ phơn phởn ra. Trong khi đó….Nghĩ mà thấy bất công, đem chuyện kể cho anh bạn đồng nghiệp. Anh ta cười khẩy: làm gì có công bằng ở trên đời này. Nếu muốn công bằng đi mà hỏi ông Giời. Lại thế, đã ko chia sẻ lại còn thách . Đã thế, khăn gói quả mướp lên hỏi ông Giời cho ra nhẽ. Được cái ông Giời cũng vui vẻ (ko quan cách như mấy vị quan dưới trần gian). Nghe thần dân giãi bày mới cười khà khà:
“Thì ta đã cho loài người các ngươi 2 sự công bằng đấy thôi: không khí và sự sung sướng.”
Ừ nhỉ! Đúng là ai cũng được hít khí trời mà có phân biệt sang hèn đâu, công bằng, công bằng thật! Thế còn sự sung sướng ?,ngập ngừng hỏi lại. Đến nước này thì Ông cau mày, chắc là thấy kẻ dưới trần ngu lâu dốt bền: Thế ta hỏi ngươi, cái anh Chí Phèo là hạng người nào, có phải là hạng bần cùng, dưới đáy của đáy xã hội ko? Thế mà khi ngủ cùng với con Nở xấu ko ai xấu bằng ở cái lò gạch thì có kém sướng hơn mấy đứa ở khách sạn 5 sao hay 10 sao ko?
À…ra thế, giời ạ. Giời ơi…là Giời ,đúng là Giời
Tuy vậy, vẫn cứ thấy dấm dứt … 
Đành phải nhờ Bao Thanh Thiên đòi lại công bằng,không biết có đòi được không, chỉ thấy:
“Chuyện hôm qua như nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta
Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm…”

Âu cũng là  chuyện lẩn thẩn cuối năm…
LQS.
Kỳ sau: Niềm tin và Những mảnh đời vỡ Read more!

Thứ Tư, 19 tháng 1, 2011

ĐỢI CHỜ...

CHỜ ĐỢI…

     Tự nhủ lòng mình từ giờ đến Tết sẽ không viết bài nữa, bởi mình cũng đã viết nhiều, đăng nhiều. Bây giờ mà viết nữa hóa ra mình thành người tham,vô duyên. Dưng mà khi đọc bài thơ của LTMP , LTTT (Toàn họ L - khủng khiếp thật, Lại đến Lã) lại thấy ko cầm lòng được , thôi thì mình tham một lần nữa, vô duyên một lần nữa chắc cũng chẳng sao, vì thương cảm sự chờ đợi của cô
Read more!
lop12ahaihauk30.blogspot.com